Yêu anh là chấp nhận một tình yêu chia nửa, chấp nhận những buổi hẹn hò có cô ấy trong tâm trí anh, chấp nhận nhớ nhung cũng chỉ trong giới hạn, chấp nhận những ngày lễ chỉ có một mình.
Ngày mình gặp nhau anh đã có bến đỗ, vậy mà chúng ta vẫn lao vào nhau, lao vào nhau trong một nỗi chia lìa.
Em chẳng trách anh tại sao có ai rồi mà vẫn đến bên em, em chỉ trách số phận cho chúng ta gặp nhau quá muộn để giờ anh mắc kẹt giữa em và người ấy. Tình cảm mà ai nói trước được phải không anh?
Người đời khinh miệt em, nói em giành giựt hạnh phúc của người khác. Em chỉ cười, em nào đâu muốn thế. Em cũng mong có một hạnh phúc vẹn tròn lắm chứ, nhưng tình cảm đến bất ngờ, trái tim cũng chẳng thể thắng nổi lí trí. Em biết phải làm sao?
Người đến sau đâu phải lúc nào cũng có lỗi đâu anh. Thời gian chúng ta quen nhau chưa nhiều như anh và người ấy nhưng tình cảm em dành trao anh cũng đâu kém người ta. Em cũng lo lắng, cũng giận hờn, cũng tủi thân nhiều lắm chứ. Tại sao không ai hiểu cho em? Mắng nhiếc, chửi rủa. Ừ thì kệ, người ta có là em đâu mà người ta biết em khổ sở và đớn đau thế nào anh nhỉ?'
